Trên trời giáng xuống một tia sấm sét, giữa tiếng ầm ầm, bầu trời cuối cùng biến thành một khối đen như mực, cảnh đêm tối lại hiện ra.

Tôi kinh ngạc nhìn lên bầu trời, cảnh tượng trời đất lạ thường này thật sự xuất hiện vào lúc này, chẳng lẽ là mở thông đạo của thanh minh giới thật sự sẽ có một trận chấn động lớn hả?

Li Vẫn Long Quân nắm thật chặt thứ trong tay cũng ngẩng nhìn lên trời, nhưng trên mặt hiện lên một nét nghi hoặc xen lẫn chút phiền muộn, anh ta lẩm bẩm trong miệng như đang nói gì đó nhưng hoàn toàn không nghe rõ.

Bất thình lình sắc mặt của anh ta hơi thay đổi, thân người vừa động đã lao về phía Vô Ưu Hàn đàm, nhưng vừa tới bên vách núi liền nghe giữa hồ nước ầm một tiếng nổ tung, hàng loạt bọt nước bắn lên cao, cả người tôi hoảng hốt lật đật chạy đến thì thấy một bóng đen khổng lồ hiện ra trong bọt nước kia, chính là ngư long hai đầu.

Nó đong đưa cả hai đầu cuồn cuộn nổi lên một vòi rồng như cái cột nước, cứ như thế mà bay lên giữa không trung, lại nhìn sang hồ nước, lại giống như một cái nồi đang không ừng sôi ùng ục. Cùng lúc đó còn có một xoáy nước cực lớn bên dưới kéo theo hồ nước xoáy lên cực nhanh.

Một cảnh tượng chấn động lòng người, mặt An Hồ Tử cắt không còn giọt máu, tôi cũng chẳng hơn gì khi hoảng loạn tột độ, nhưng Li Vẫn Long Quân lại kiên cường bất động, hai tay chắp đằng sau đầu ngẩng lên nhìn lên con ngư long hai đầu, lặng lẽ chờ đợi điều gì đó.

Ngư long hai đầu trên cột nước hệt như cá chép vượt Long môn, cơ thể uốn éo không ngừng, quay cuồng nhào lộn. Hai đầu của nó tạo đủ loại hình thù hung ác gớm ghiếc, vòng xoáy trong hồ sâu càng lúc càng lớn, rất nhanh chóng, đến cả thác nước đổ xuống vực cũng bị ảnh hưởng bởi xoáy nước, bọt nước bắn tung tóe khắp nơi, thậm chí sông Vô Ưu cũng bắt đầu dâng trào chảy xiết, như thể có điều gì đó khủng khiếp sắp xảy ra trên sông.

Chúng tôi chỉ biết chờ đợi trong cơn thấp thỏm, sau một lúc nữa thì nước sông Vô Ưu hình như đang sôi lên và con ngư long hai đầu đó thực sự đang thay đổi một chút dưới tình hình này, thân hình ngày càng trở nên khổng lồ……

Tôi mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, mở lối vào thông đạo phải làm long trời lở đất thế này à? Mà nhìn bộ dạng con ngư long hai đầu có vẻ như cũng rất không thân thiện, có vẻ không ăn ý cho lắm...

Dần dần, cơ thể của con ngư long hai đầu gần như phình tới 20 mét chiều dài, đầu ở hai bên cũng bắt đầu thay đổi, trên đầu con trăn lúc ban đầu mọc ra hai sợi râu dài. Phía trên đỉnh đầu cũng bắt đầu to ra, và trong một khoảnh khắc cố gắng, con ngư long hai đầu với đầu rắn mình cá này đã hóa thành đầu rồng và thân rắn!

Không, nó không hẳn là đầu rồng, mặc dù đầu nó đã có hình dáng giống một con rồng nhưng hai đường gồ trên đầu nó không có sừng, và trong mắt nó cũng không có khí thể của rồng, ngược lại nó toát ra sát khí dữ tợn.

Tôi càng ngày càng cảm thấy không đúng, nhưng xem gương mặt của Li Vẫn Long Quân vẫn ung dung như đang nhìn khoảng sân vắng lặng như thế, mí mắt hơi rũ xuống khinh thường nhìn ngư long hai đầu ở hồ sâu, nhạt nhẽo mở lời:

- Ngươi còn không mở cửa thông đạo, còn chờ gì nữa?

Ngư long hai đầu uốn lượn lên xuống, nhìn chằm chằm vào Ly Vẫn long quân, bất thình lình, một trong hai cái đầu cất tiếng.

- Long quân, ngài thật sự muốn mở thông đạo của thanh minh giới?

m thanh già nua và quái dị, âm dương quái đản, nghe ra thì lại giống lão quỷ Vô Ưu.

Li Vẫn long quân ngẩng đầu nói:

- Đúng, mở thông đạo giữa thanh minh với ngã ba. Thế nào, ngươi dám có ý kiến ?

Ngư long hai đầu lại lượn vòng quanh, một đầu còn lại cũng cất lời:

- Nếu như mở thông đạo, ngươi không sợ nước sông Vô Ưu trút ra ngoài, cắt đứt linh khí của thanh minh giới rồi biến thành một mảnh đất hoang vu cằn cỗi?

m thanh lại thay đổi rồi. Có chút hung ác, thô lỗ, Li Vẫn long quân thản nhiên phớt lờ và nói:

- Khi thanh minh giới được kết nối với ngã ba trước đây, sông Vô Ưu cũng chưa từng cắt đứt. Ngoài ra, thế giới này đã là một đống đổ nát, cho dù hoang vắng thì có gì đáng tiếc?

Ngư long hai đầu lắc lư không ngừng, giọng nói của lão quỷ Vô Ưu lại cất lên:

- Ngài cao cao tại thượng dĩ nhiên sẽ không hiểu được suy nghĩ của hạ nhân thanh minh giới, long quân, bây giờ không phải như lúc trước, đừng quên ngày đó người vì căm phẫn Long Nữ mà tự tay đập bể hồ sâu này, chặn đứng dòng chảy của sông Vô Ưu và thề sẽ đoạn tuyệt mối liên hệ giữa thanh minh giới và thế giới bên ngoài vĩnh viễn. Bây giờ người nói mở là mở như thế nào đây?

Khi lão quỷ Vô Ưu nói câu này, tôi cứ tưởng rằng Li Vẫn long quân sẽ nổi giận, ai ngờ rằng Li Vẫn Long Quân lại có phần cảm động, đôi lông mày cau lại không đáp lại lời của lão quỷ Vô Ưu mà nheo mắt lại tựa như ông lại chìm đắm trong suy tư của mình.

Lão quỷ Vô Ưu tiếp tục nói:

- Long quân, hôm nay ta muốn khuyên ngài hãy dừng lại ý nghĩ này đi. Hồi đó ta đã nói “không được làm như thế nhưng ngài cứ cố chấp làm theo ý mình, chỉ vì tranh giành một chút tình cảm của Long Nữ mà phá hủy cả một giới, lẽ nào người đã quên nơi ở của chúng ta vốn là một nơi hẻo lánh của thanh minh giới, cho dù muốn tạo ra thế giới theo lý tưởng của bản thân, nhưng ngài cố thủ chính mình thì có thể làm được bao nhiêu?

Nghe những gì lão nói, tôi không khỏi ngạc nhiên. Những gì lão quỷ Vô Ưu nói rõ ràng đều là chuyện bí mật từ rất lâu, chỉ là tôi có chút nghe không hiểu lắm. Đưa mắt nhìn An Hồ Tử, vẻ mặt cậu ta cũng mù tịt nốt. Tôi đoán cậu ta là một hạ nhân ở thanh minh giới và cũng sẽ không biết những chuyện này.

Li Vẫn Long Quân như ngớ ra, hình như đang nghe lão quỷ Vô Ưu nói, lại có vẻ đang nghĩ nỗi lòng của riêng mình, còn lão quỷ Vô Ưu thì cứ lải nhải không ngớt, xem ra lão muốn khuyên anh ta dừng lại.

Đột nhiên, sắc mặt của Li Vẫn Long Quân cuối cùng cũng thay đổi, anh ta hét lên một tiếng:

- Câm miệng!

m thanh vang lên như sấm sét, làm cả đất trời biến sắc. Dòng sông không lo lắng đang cuộn trào không ngừng, nước sông Vô Ưu cuồn cuộn không dứt, giữa sông cũng phun lên những cuộn sóng to ngút trời, ngư long hai đầu đang ở trên không cũng bị tiếng gầm này làm cho chấn động run rẩy, thiếu chút nữa là rơi xuống rồi.

- Hừ... lão quỷ Vô Ưu, không ngờ ngươi lại lợi dụng thời gian ngàn năm nay để tu luyện hợp thể với nghiệp chướng này, nhưng cho dù ngươi như thế nào cũng vô dụng. Ngươi cho rằng con cá chạch nhỏ này có thể trở thành rồng thật sao? ?

Li Vẫn long quân khinh thường lên tiếng, giọng điệu tràn đầy sự khinh rẻ, lão quỷ Vô Ưu tức giận đáp:

- Nếu như ngay từ đầu ngài không bức ép ta phải canh giữ cái hàn đàm này thì ta đâu đến mức thế này? Ngài cho rằng cả ngàn năm cứ thế mà qua, ta sẽ vô công rỗi nghề ở đây sao? Ta nói cho ngài hay, cuộc sống của ta từ lâu đã giống như con ngư long hai đầu này, cùng hợp nhất với Vô Ưu Hàn đàm. Nếu như nước sông Vô Ưu chảy ngược, hàn đàm sụp đổ thì chúng ta khó mà sống sót, vì thế ngài đừng hòng mở cử thông đạo dễ dàng!

Lão quỷ Vô Ưu này đã gần như cuồng loạn gào lên, lúc này tôi mới hiểu được hắn vì sao không đồng ý mở thông đạo, lập tức nói to:

- Lão quỷ Vô Ưu, ông cùng ngư long hai đầu tu luyện thành một thể đó là việc của ông. Nếu lúc đầu Li Vẫn Long Quân có bản lĩnh đóng cửa thông đạo thì hiện tại ông ta có quyền, cũng có khả năng mở thông đạo, việc chia cắt hai cảnh giới chính là chuyện không hợp với lẽ trời, nếu vì ích kỷ của cá nhân người lại càng phải mở ra.

Bản thể ngư long hai đầu lại vòng qua, gầm lên:

- Thông đạo không được mở. Dòng sông Vô Ưu trong hồ sâu này đã tích tụ hàng nghìn năm, một khi tuôn ra nhất định sẽ tạo thành đại nạn khiến cả hai thế giới sụp đổ, Li Vẫn, ngài đảm đương nổi không ? !

Li Vẫn Long Quân đột nhiên ngẩng đầu mỉm cười, nói với ngư long hai đầu:

- Từ khi nào lại đến lượt ngươi dạy đời ta? Cho dù hai thế giới sụp đổ, đó cũng là việc của ta. Thanh minh giới vốn là lãnh thổ của long tộc ta, ta nói thế nào thì chính là thế đó.

Lời vừa dứt, mây đen dày đặc và sương mù đen kịt từ lâu đã bao phủ cả khoảng trời bỗng giáng xuống một đường sét, đánh trúng mặt hồ nước, xoáy nước liền bị đánh bật ra cột nước cao trăm mét, tựa như con rồng hút nước, nối với phía chân trời xa xa. Ngư long hai đầu dưới oai lực kinh thiên động địa, thân hình tuy đã vọt tới hơn 20 mét nhưng vẫn tỏ ra quá nhỏ bé tầm thường.

- Hừm, ngươi chẳng qua chỉ là một nô bộc thấp kém của Long tộc ta. Ở trong Hàn đàm lạnh giá ngàn năm, có chút bản lĩnh lại muốn hóa rồng. Đáng tiếc, Li Vẫn chân chính hoàn toàn không giống bộ dạng này của ngươi.

Li Vẫn hoàn toàn không để ngư long vào mắt, vẫn đang chắp hai tay sau lưng, trên mình phấp phới bộ đồ màu trắng, phát ra thứ ánh sáng trắng xóa như mưa phùn, toàn thân toát ra uy lực vô biên. Nếu đứng từ xa vọng lại dường như là một cái đầu của thiên long đầy dục vọng bay thẳng lên trời cao. Mặc dù đang ngửa mặt nhìn lên con ngư long hai đầu, nhưng khí thế đã hoàn toàn chiếm thế thượng phong.

Đúng lúc này, lão quỷ Vô Ưu bật cười ha hả, ngữ âm u ám lên tiếng:

- Há há há há, một Li Vẫn Long Quân quyết đoán sát phạt năm xưa giờ đây lại trở nên nhu nhược và yếu đuối, nói đến khô nước bột vẫn không làm gì. Chẳng lẽ ngài đã không còn năng lực nữa sao?

Lão vừa nói thì tôi ngay lập tức nhớ đến khi đó Li Vẫn Long Quân từng ở bên bờ sông Vô Ưu, bộ dạng vùng vẫy hấp hối, lòng tôi không khỏi chùng xuống.

Không biết Li Vẫn Long Quân hôm đó đã phải chịu đựng những tổn thương gì, cho đến giờ phút này, liệu ông ta còn có thể chiến một trận cao thấp với ngư long hai đầu hung ác còn hợp thể với lão quỷ Vô Ưu kia không?

Li Vẫn Long Quân vẫn im lặng không nói, nheo mắt nhìn chằm chằm vào ngư long hai đầu trên không trung, chậm rãi nói:

- Ai cho ngươi can đảm để dám nói chuyện với ta như thế này?

Lão quỷ Vô Ưu nở nụ cười quái dị rồi trả lời:

- Đừng giả vờ nữa, ngay cả chuyện quá khứ ngươi còn không nhớ rõ còn dám mở miệng nói lớn? Hừ, hôm nay ta thật muốn xem xem, ngư long bé nhỏ này liệu có thể bay cao chín tầng để trở thành một Li Vẫn thực thụ hay không!

 

0.10470 sec| 2431.813 kb